Các bài viết

Câu nhấp cá Măng... bằng mồi cá chết !

"Không có gì vui sướng bằng những ngày mà cá chịu cắn câu. Đây cũng là dịp để chúng tôi tích lủy thêm kinh nghiệm. Và cái ngày hôm đó đã minh chứng là một ngày tuyệt với với những chú cá măng (pike/brochet), câu được". Dưới đây là phóng sự câu cá măng của 2 "chuyên gia câu rê" cá dữ người Pháp thuật lại, qua biên dịch của caucavietnam.com.

 

Cá măng hay cá chó (Pike/brochet)

 

Vâng, đó là ngày tất cả mọi thứ trở nên tuyệt vời hết mức có thể, khi Bruno và tôi trở lại cái hồ có rất nhiều cá măng (pike/brochet) này. Chúng tôi câu nhấp bằng mồi cá chết, với điều khó khăn nhất là làm sao phô bày thẻo mồi sao cho thật quyến rũ ở độ sâu từ 15 đến 20m, nơi thường là tụ điểm của bọn cá măng ở vùng nước này. Những đường bơi lượn của thẻo câu được bố trí với 1 cá mương chết, khá to của tôi, thật ấn tượng, ta chỉ cần chú ý sao cho mỗi cú nhấp, mồi câu đừng vượt quá tầng nước mà bọn cá đang trú đóng, thì không lo gì mà chúng không nhìn thấy, để tấn công !

 

"Dị âm" chăng ?

 

Cú chạm, thường rất khẻ, đầu đường câu (đoạn cước nhìn thấy ngoài mặt nước) bị giật nhẹ hay bị kéo ngang một cách bất bình thường. Để đáp trả, thao tác "đóng" cần phải mạnh để có thể đạt hiệu ứng tốt ở dưới tận đáy sâu. Sau trận chiến, chúng tôi nhận thấy mồi thường bị nuốt vào sâu trong tận họng cá, chứng tỏ lũ cá háu ăn luôn túc trực sẵn sàng.

 

Buổi câu cứ thế tiếp diễn và rất nhiều cá to được lôi lên, nhưng dần dà chúng tôi bắt đầu thấy số lần bị trượt cá trở nên bất thường. Ban đầu chúng tôi cho rằng đó chỉ là rủi ro, nhưng khi có đến 7 lần trượt liên tiếp thì có lẽ điều gì đó đã xảy ra rồi ? Lập tức, chúng tôi kiểm tra lại “khí cụ” : phải chăng kích cỡ chúng quá nhỏ so với kích thước của mồi câu hay đầu các lưỡi ba đã quá mòn ? Vì thế chúng tôi thay đổi mồi và mài lại các đầu lưỡi.

 

Nhưng chẳng có gì khả quan hơn. Hay phải chăng lực giật chưa đủ mạnh ? Thế là chúng tôi hạ thấp cần xuống hết mức để tăng tối đa lực đóng. Cũng không có gì khá hơn ! Vậy nên, chắc chắn lý do là chúng tôi đã thao tác giật quá sớm, và cần phải chờ thêm một lúc nữa.

 

Khi cá "chạm", chúng tôi đợi khoảng 4 đến 5 giây rồi mới giật, nhưng chỉ hoài công ! Và một lý giải khác chợt đến trong đầu chúng tôi : câu lên rồi lại thả xuống nước ngay đã tạo ra những "dị âm" làm tăng thêm tính đa nghi cố hữu của lũ cá, nên chúng đớp mồi rụt rè dần. Có một cách để kiểm chứng. Chúng tôi chuyển sang một chỗ câu tốt khác. Cá măng ở đó chắc chưa bị làm phiền. Trúng mánh rồi ! Ở đây cá đớp thật mạnh. Nhưng bạn có tin không ? Kịch bản cũ lại tái diễn - trượt cá rồi lại trượt cá.

 

Vấn đề ở mõm cá?

 

Chúng tôi tiếp tục cảm thấy bực mình vì không thể tìm ra giải pháp. Không phải chỉ mất một hay hai con cá mà có thể là cả một đống chiến lợi phẩm nữa. Ngày tàn dần, lũ cá háu ăn tăng gấp đôi sự cuồng nhiệt, và táp mồi từ mọi phía. Vấn đề là chiến thuật, không để chỗ cho bực bội nữa: nào quăng câu, chờ cho đến khi mồi rơi xuống đến cận đáy nước rồi kéo thật nhanh. Rồi dính ! cú đớp thật bạo - chỉ cần "đóng" thôi ! Một tình huống cơ bản, không có gì khó khăn như buổi sáng nay cả.

 

Nhưng, tôi cảm thấy có gì đó trong tiến trình của cuộc chiến. Thay vì bỏ chạy khi bị đau bởi móc câu như lũ cá đã dính câu ban sáng. Con cá măng này có vẻ như không vội vàng. Trước tiên nó trụ lại một chỗ, rồi di chuyển thật chậm, tiếp theo đó quẫy đầu thật mạnh và trồi lên khoảng vài mét, ở tầng nước cao hơn. Khi ấy, cước đầu đường câu, bị chùng lại, và tự nó tháo lấy lưỡi câu !

 

Điều này, cần phải thử tự lý giải. Tôi cho rằng thái độ lạ kỳ này có liên quan đến mồi cá chết, hay nói chính xác hơn là cách cá măng ngậm mồi trong miệng. Nếu như ban đầu, con măng không có phản ứng gì, có lẻ là nó không cảm thấy gì bất thường cả.

 

Nói cách khác, nó không phản ứng gì khi bị lưỡi câu đâm, và chỉ khi nó cảm thấy bị kéo lên cao, thì tự nhiên nó sẽ nhả con mồi ra.

 

Nếu tìm kiếm nguyên nhân xa hơn nữa, có thể dự đoán là phương pháp nhấp câu, có vấn đề. Ta cũng biết rằng : thao tác rê khiến cho con mồi luôn hoạt động. Mồi lao lên, rồi chìm xuống - rẽ bên này, bên kia - thả trôi - ngừng rồi lại lao đi ... Nếu như những chuyển động này quá nhanh mà con cá lại không được nhanh nhẹn cho lắm lúc tấn công, thì nó sẽ rất khó bắp kịp vận tốc luôn thay đổi của con mồi. Như thế, khi đớp, cá sẽ bị trượt hoặc ngoạm con mồi không chặt. Và trong trường hợp này : con cá mồi chết sẽ không khác gì một mảnh giẻ da và toàn bộ "vũ khí" sẽ nằm ngoài miệng kẻ săn mồi.

 

Có gì bí mật ?

 

Giờ tôi rê mồi thật chậm. Thường, tôi luôn hài lòng khi giật theo hướng thẳng đứng. Tôi đã thành công trong một số lần chiến đấu và tỷ lệ trượt cá chỉ khoảng 1/2. Như thế là vẫn trượt quá nhiều và tôi không thể gào lên là chiến thắng được. Chính Bruno đã tìm ra giải pháp, nhờ một phân tích mà anh ta giữ bí mật. Vì một lý do chưa được biết - cung cách tấn công của cá măng đã thay đổi. Thay vì đớp thật sự con mồi, nó chỉ giữ con mồi ở đầu mõm và ngậm chặt, hoàn toàn chưa định nuốt. Trong khi đó, bằng phản ứng tự nhiên, khi cảm thấy cá đã đớp mồi, ta sẽ đóng ngay 1 cú thật mạnh. Nhưng...thao tác đó, sẽ chẳng có tác dụng gì, hay đúng hơn là giật miếng mồi trở ra khỏi 2 hàm của con cá đang khép chặt. Lưỡi câu sẽ không có cơ hội để tiếp xúc và móc vào lớp thịt bên trong, và trượt cá là điều hoàn thoàn không thể tránh !.

 

Giải pháp...

 

Vậy ta phải làm gì đây "đồng nghiệp", Bruno hỏi ? Cái đó thì tôi không phải suy nghĩ một giây nào: thay ngay con mồi cá mương to trên thẻo lưỡi bằng con nhỏ hơn, chỉ dài từ 5 đến 7cm. Tôi bắt chước theo như hắn, từ đó, lũ cá măng mà chúng tôi kéo lên, mồi câu luôn nằm sâu trong mõm, lưỡi câu ba ăn sâu vào lớp thịt. Và một lần nữa chúng tôi lại có thêm một kinh nghiệm mới với kỹ thuật "nhấp cá măng, bằng mồi cá chết".

 

 

Lan Anh (2009)

caucavietnam.com